Khách sạn thành chỗ ở cho người vô gia cư giữa Covid-19

Diversify

THỤY SĨLần đầu tiên sau vài năm lang thang ngoài đường, Sofiane Rahmani được ở phòng khách sạn có toilet riêng và cơm nước miễn phí.

“Mọi thứ thật là xa xỉ”, thiếu niên 16 tuổi người Algeria di cư trái phép đến Thụy Sĩ nói khi ở trong khách sạn 3 sao Bel Esperance tại Geneva.

Tháng trước, khi khách đồng loạt hủy phòng, đơn vị điều hành khách sạn Salvation Army quyết định biến nó thành nơi trú ngụ cho phụ nữ và thanh thiếu niên vô gia cư, giúp họ có nơi ăn chốn ở giữa Covid-19.  

Hafida Marsli, 42 tuổi, người Morocco vô gia cư ở Geneva trong khách sạn Bel Esperance ngày 21/4. Ảnh: AFP.
Hafida Marsli, 42 tuổi, người Morocco vô gia cư ở Geneva trong khách sạn Bel Esperance ngày 21/4. Ảnh: AFP.

Khách sạn nằm ở trung tâm phố cổ Geneva, dành 20 phòng cho phụ nữ, 11 phòng cho trẻ vị thành niên không có thân nhân như Rahmani, người không có quyền xin tị nạn ở Thụy Sĩ. 

“Việc này đến rất tình cờ”, giám đốc khách sạn Alain Meuwly nói khi đang ngồi trong phòng ăn sáng, nơi bàn ăn đặt cách xa nhau và mỗi bàn chỉ có một ghế. 

Khi Thụy Sĩ bắt đầu cấm các sự kiện công cộng, đóng cửa nhà hàng và cửa hàng để ngăn ngừa nCoV lây lan hồi đầu tháng 3, “hơn 90% đơn đặt phòng của chúng tôi bị hủy”, ông nói. 

Thụy Sĩ ghi nhận gần 28.000 ca nhiễm nCoV và hơn 1.100 ca tử vong. Khách sạn để trống, còn đồng nghiệp trong hội từ thiện Kitô giáo của ông nói muốn tìm nơi an toàn làm chỗ ở cho 1.000 người vô gia cư ở Geneva giữa mùa dịch. 

Meuwly cho hay quá trình chuyển đổi khách sạn thành nơi trú ngụ cho người vô gia cư giữa đại dịch rất đơn giản. Vì nhân viên của khách sạn nghỉ việc không lương, một nhóm nhân viên xã hội đến, sắp xếp chỗ ở cho những người vô gia cư. Họ được phép ở lại tới 1/6.

Khu vực ăn uống được bố trí cách xa nhau. Người vào ở được cung cấp khẩu trang và chất khử trùng. Một phòng chỉ được phép ở một người.

“Vì nhóm khách hàng này hơi khác, nên chúng tôi đã bỏ một số tiện ích thường có trong khách sạn ba sao như máy tính bảng và máy pha cà phê”, Meuwly nói, nhấn mạnh ngoài chuyện đó ra, “mọi thứ đều chất lượng như nhau”.

“Giường đệm giống nhau, có tivi, đặc biệt là wifi, điều nhiều người đánh giá cao”, ông nói.

Tòa nhà này từng là nơi cưu mang phụ nữ có hoàn cảnh khó khăn suốt 60 năm, nhưng đến năm 1996, nó được chuyển thành khách sạn. Ngày nay, khách sạn cung cấp những căn phòng thanh lịch, sang trọng mà trong mùa cao điểm có thể có giá lên tới hơn 620 USD một đêm.

Meuwly không lo lắng việc chuyển khách sạn thành chỗ ở cho người vô gia cư sẽ ảnh hưởng tới hoạt động kinh doanh khi hết dịch.

“Không ảnh hưởng chút nào”, ông nói, cho biết nhận được rất nhiều tin nhắn của khách quen, chúc mừng sáng kiến này và đề nghị giúp đỡ. “Tôi cho rằng nó còn mang lại danh tiếng cho hoạt động kinh doanh”.

Rahmani rất hài lòng với khách sạn. Sau chuyến vượt biển nguy hiểm từ Algeria tới Tây Ban Nha ba năm trước, cậu tìm đường đến Paris và cuối cùng sang Geneva tháng trước. Cuộc sống trong khách sạn “quá thoải mái” với cậu.

“Chúng tôi không cần lo bữa no bữa đói, không cần lo lắng ngủ ở đâu, có bị lạnh không”, Rahmani bày tỏ. “Tôi thích ở đây mãi mãi”.

Geneva cung cấp đãi ngộ đặc biệt cho người di cư là trẻ vị thành niên không có thân nhân đi cùng. Họ sẽ được đăng ký với các tổ chức từ thiện và được cung cấp bữa ăn, chỗ ngủ.

Hafida Marsli, 42 tuổi, vượt biên từ Morocco đến Thụy Sĩ 10 năm trước với hy vọng có cuộc sống tốt đẹp hơn, nhưng cuối cùng cô trở thành người vô gia cư ở Geneva.

“Ở đây thật sự quá tốt”, Marsli nói. “Mọi thứ đều tuyệt vời”.

Valerie Spagna, nhân viên Salvation Army, người phụ trách chương trình cung cấp chỗ ở qua đêm cho người vô gia cư ở Geneva, cho biết bình thường, người vô gia cư được sắp xếp ở trong ký túc xá lớn hoặc một căn phòng chung vào buổi tối, đến sáng phải rời đi.

Vào khách sạn, “họ có thể thư giãn, chăm sóc bản thân, ngủ bao lâu tùy thích”, cô nói. “Cuối cùng họ cũng cảm nhận được một chút hương vị của cuộc sống bình thường”.

Spagna sợ nhất là “mọi việc quay lại thực tế” khi những người vô gia cư phải rời khỏi khách sạn vào đầu tháng 6.

“Họ sẽ phải quay lại đời thực một lúc nào đó”, cô nói. “Điều đó thật đau lòng”.

 Hồng Hạnh (Theo AFP)

Diversify

Comments (No)

Leave a Reply